Thứ Năm, 16 tháng 7, 2009

Những trang thư sau ngày cưới

Đinh Nghĩa thương yêu,
Anh chợt mỉm cười khi phải mất một hồi suy nghĩ để tìm một danh từ thật đẹp và thật hợp tình nào đó để... gọi nhè nhẹ với người vợ mới cưới của mình.
Em vẫn đi dạy học đều chứ? Em đã viết gì cho anh chưa? Sức khỏe em thế nào?Mấy hôm rồi sức khỏe anh yếu nên không muốn gửi thư cho em, vì sức khỏe ảnh hưởng đến tâm lý mà!? Nhớ N. chi lạ! Tối hôm qua đáng lẽ anh ngủ ở nhà một người bạn gần trường, nhưng thấy... thiếu thiếu, chắc lá thiếu bóng em trong căn nhà lạ đó. Ở đây, nhà và xóm của chúng mình, anh cảm thấy đỡ cô đơn, đỡ nhớ hơn cô bé ạ! Và anh đã về nhà để chỉ tìm thấy sự quen thuộc của hình bóng em qua ngôi nhà của chúng ta!
Tập cours dầy cộm trước mặt, anh cảm thấy nhồn nhột của mấy giọt mồ hôi trên trán, trời nóng lắm! phải chi có em ở bên cạnh nhỉ !? Những dòng chữ nhảy múa trước mặt anh kìa: "The luxuries of today are the necessities of tomorrow..." Một dòng chữ trong tập cours, anh tra tự điển đây: (_ luxuries = xa xí phẩm._ necessitres = nhu yếu phẩm). Dân kinh tế có khác!?.
Sáng nay, trời đẹp chi lạ ! Nhớ em thật là nhớ!? Chắc cô bé đang đọc chính tả cho học trò, tay cầm quyển sách, đi lại chậm rãi trong lớp, thỉnh thoảng mơ mơ, màng màng nhớ về anh phải không!?(anh tưởng tượng ra thế đấy đừng nhéo anh nghe chưa!). Chuyện chúng mình dễ thương hê em nhỉ!
Lại một chủ nhật không có em, anh cảm thấy sự trống vắng trong tâm hồn, Anh lấy quyển" TỰ DO ĐẦU TIÊN VÀ CUỐI CÙNG" của Kinamutri mà em đã tặng cho anh, đọc nốt doạn cuối nhưng không tập trung được gì cả?! Anh sang nhà Phượng rủ nhau đến "thăm" cô hàng cafe! Đúng hơn là đến uống cafe và thưởng thức nhạc, vì "cô hàng" cafe ở đây đã ngoài bốn mươi rồi! Bà ấy khéo chọn nhạc vì mỗi lần đến đó nghe là thấy mình rộn rã, vui vẻ xông vào việc làm trọn cả ngày! Bưổi tối anh lại rủ Phượng xuống "Hầm Gió" nghe nhạc, những bản nhạc gợi nhớ về kỷ niệm của chúng ta trước ngày cưới. Bài "Hoài Thu", "Cô Hàng Nước", "Cô Láng Giềng"... Lòng anh nao nao quá, nhớ em thật nhiều! Khói thuốc mờ ảo hiện ra dáng hình em, cô bé áo dài tím với mái tóc xõa ngang vai như đang cùng anh hòa quyện vào lời nhạc chơi vơi... Tiếng Phượng gọi làm anh sực tỉnh! Trời đã khuya rồi đó em ...

...Còn tiếp...

Thứ Hai, 13 tháng 7, 2009

Chuyện ngày xưa

Ngược lại thời gian của ngày xưa ấy, bao nhiêu năm rồi nhỉ? Tôi không còn nhớ nữa, mà tôi chỉ còn cảm nhận dư âm của chuyện ngày xưa ấy như mới vừa thoáng qua như một giấc mơ đẹp...
Ngày xưa ấy... Tôi đã có một tình yêu khi lên mười tám tuổi. Tôi yêu anh! Tình yêu đầu đời của một cô bé đang ngồi ở lớp cuối trung học. Anh hơn tôi hai tuổi, học hơn tôi hai lớp, anh là thần tượng của tôi! Anh chững chạc, anh "người lớn"! Anh sống có lý tưởng. ( Tôi nghĩ về anh là thế đó! ).
Anh đã hướng con đường tương lai cho tôi khi tôi còn ngỡ ngàng, ngu ngơ trong cuộc sống, lao chao trong tình yêu... Và anh cũng bắt đầu yêu tôi! Chúng ta cảm thấy cần có nhau, chúng ta cảm thấy an ổn bên nhau phải không anh? Quãng thời gian yêu nhau của chúng ta thật đẹp. Anh không nói lên từ "Anh yêu em" với tôi nhưng tôi cảm thấy tình yêu anh cho tôi nồng nàn qua ánh mắt, qua cảm nhận của tôi... nói cho cùng thì tôi yêu anh và anh yêu tôi! Chúng ta đã từng có những giây phút bên nhau ở câu lạc bộ sinh viên để nghe Khánh Ly ca nhạc Trịnh, xuống "Hầm Gió" để cùng nghe những ca khúc tiền chiến của Phạm Duy, Văn Cao... đã cùng bách bộ bên nhau hàng giờ trên những con đường ngập nắng dẫn đến giảng đường đại học... Kỷ niệm thì bao giờ cũng đẹp, cũng làm nhớ nhung lòng người ...

Kết thúc bài thơ tình yêu của chúng ta được phổ thành bản nhạc, "Lễ Cưới". Tôi về chung sống cùng anh khi tôi đã trở thành cô giáo theo ý anh đã vẽ cho tôi. Tôi và anh cùng dạy học, mưu sinh trong cuộc sống... Và những đứa con là kết quả tình yêu của chúng ta đã lần lượt chào đời... Hạnh phúc ngập tràn khi tình yêu đơm hoa và kết thành trái ngọt!
Chuyện ngày xưa là thế và sẽ tiếp nối đến chuyện ngày nay... Ngày nay vẫn đẹp nhưng anh không còn nữa, anh không còn để cùng tôi đi nốt quãng đường còn lại, anh không còn dể cùng tôi nhìn thấy sự trưởng thành của các con những trái ngọt mà tôi và anh đã cùng xây dựng nên phải không anh? Bây giờ tôi phải thay anh làm nốt những gì còn lại cho các con, tôi phải làm gì khi không có anh đây?!

Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2009

Lễ cưới

Thông Tây 4/12/1972
Đinh Nghĩa thương yêu,
Đến chủ nhật, anh sẽ về Định Quán và sẽ cùng ba anh trở lại vào ngày hôm sau. Để làm gì em biết không...?! Để những "người lớn" nói chuyện về ngày cưới của chúng mình!
N. em, chúng ta sẽ làm lễ cưới! có nghe rõ anh nói không em?! Anh miên man với những ưu tư lo lắng xen lẫn niềm sung sướng và tự tin về cuộc sống của mình. Có bất ngờ quá không em? Hãy sửa soạn để đón ngày vui của chúng mình. Em phải giữ gìn sức khỏe và để tâm hồn khoảng khoát trong sáng nha, còn anh cũng vậy sẽ giữ gìn sức khỏe nhiều hơn bất cứ lúc nào, từ bỏ thuốc lá, cafe, rượu... Và cả thức khuya nữa. Để làm gì em biết không ?! Để anh muốn cho con của anh có bộ óc vĩ đại trong một cơ thể sinh lý thăng bằng! Yêu anh không em !?
Sau đám cưới, chúng ta sẽ lại trở về với công việc. Em sẽ tiếp tục đi dạy, còn anh chuẩn bị vào quân trường! Thêm vào đấy là sự nhớ nhung, thương yêu của cặp vợ chồng mới cưới với những bổn phận mới của mình. N. ơi ! chúng ta đã hiểu nhau hơn ai hết, anh chắc chắn rằng anh đã không lầm lẫn trong việc chọn người bạn trăm năm của mình. Hạnh phúc ở trong tay chúng ta và là chính chúng ta em nhỉ!?
Với sự thiết tha về tâm linh và vươn đến lý tưởng thuộc về xã hội, anh đã có một người bạn đường thân thiết, hòa hợp và đáng tin cậy nhất. Thực tế và lý tưởng đi đôi với nhau, chúng ta không gục ngã giữa đường em ạ. N. ơi ! Chúng ta không chỉ thương yêu nhau bằng những lời nói hay những cánh thư mà còn thể hiện sự thương yêu nhau bằng việc làm, bằng sự đối xử với nhau trong lối sống hàng ngày. Chúng ta không chỉ theo đuổi lý tưởng cũng như vươn tới hạnh phúc bằng sự suy tưởng mà còn thể hiện bằng hành động cụ thể trong đời sống của mình phải không?
Em, anh viết ít nhưng anh tin rằng em hiểu anh rất nhiều N. ạ. Anh mong em vui thật nhiều em nhá.
Thương yêu em,
T. D. H


Viết thêm: Em nhớ về sớm để cùng tổ chức lễ cưới, có lẽ chúng ta chẳng phải may đồ cưới (vì chẳng bao giờ mặc lại mấy thứ đó, em nhỉ !?). Mấy tuần vừa rồi em có học được gì không?! Và nhớ phải đọc sách đấy, những cuốn sách anh đã mua cho em đọc đến đâu rồi? cả cuốn thơ của Tagore nữa "...Để ngăn mình khỏi khóc tôi há miệng cười..."! Dòng thơ hay và thấm thía quá phải không? Ồ, mà hình như mấy lá thư anh viết toàn nói chuyện đâu đâu thì phải Chuyện thực tế bây giờ là tổ chức ngày hỏi cưới thế nào? Trầu cau! Thiệp mời!... Mấy việc này anh chỉ loáng thoáng thấy. Đừng buồn anh nhá! Nhớ em nhiều!

Thứ Năm, 9 tháng 7, 2009

...những lá thư

Tháng 9 năm 1972
...,Thứ năm này, ngày sinh nhật của anh, sáng sớm anh sẽ lên xe về nhà "uống" thêm không khí gia đình với bầy em nhỏ và ba mẹ của anh, không ai thương mình bằng ba mẹ của mình, anh biết vậy! Mặc dù tình thương đó có bản chất thế nào chăng nữa,phải không em?! Có tiếng tắc lưỡi của thằn lằn, anh ngửng đầu và thấy hắn rùng mình bắt mồi; Xa xa, có tiếng súng, sao lại nhịp đều như tiếng trống hội, đôi lúc ngừng lại ở giữa nhịp và làm anh giật mình vì nó lại xuất hiện đột ngột trở lại! Trên đó Phước long chắc cũng có tiếng súng và bất cứ ở xó xỉnh nào ở nước Việt Nam cơ cực này cũng có thể nghe thấy tiếng súng, không còn nơi nào yên ắng cả, buồn không?
Mười lăm ngày qua, anh đọc xong bộ "Chiến tranh và hòa bình" của Tolstoi. Trong đó có ba nhân vật nổi bật, Andre! một trong ba người đó, ba ngày trước khi chết vì một vết thương do cuộc chiến! đã nhìn và tìm thấy một sự im lặng, tĩnh mịch, trong suốt, một cách thật là dễ sợ và kinh khủng đối với những kẻ còn sống xung quanh; Trong ba ngày! hắn đã mỉm cười với những lời an ủi và bình lặng ngắm nhìn những giờ phút cuối của đời sống mình. A! đúng rồi, bây giờ anh mới nhớ ra, anh đã gặp một người như vậy. Cách đây khoảng sáu tháng, một ông Trung Tá, cũng ngồi nhìn mỉm cười bình thản và nói chuyện với anh như vậy, trong khi chờ đợi sự chấm dứt mười lăm ngày cuối cùng của đời y! (theo lời Bác sĩ vì bệnh giang mai ! ). Anh xin lỗi N. vì đã không lựa lọc những từ ngữ trong khi viết thư (chắc hẳn N. đang rùng mình và nhăn trán).




... 9/1972
Sáng nay, anh ghé nhà Trí lấy thư của em, nhưng không có. Về nhà, thấy một lá thư mong manh nằm trên bàn; Anh hơi ngạc nhiên, rón rén cầm lên, chắc Trí đã đến đây đưa thư, trong khi anh lại đến nhà Trí!? Mình trần và ướt anh bóc thư của N.ra, càng đọc càng thấy tâm hồn mình như dại đi, anh vội cất lá thư, đi giặt bộ quần áo, anh nghĩ và làm việc vặt đó để tâm hồn mình bình tĩnh đôi chút...
N.thương yêu, cuộc sống nội tâm của anh độ này có vẻ bình thản, thứ bình thản dễ sợ như tâm trạng của Andre mà anh đã kể N. nghe! Dĩ nhiên chẳng phải anh sắp chết như hắn, cũng chẳng đến nỗi có tâm trạng tĩnh mịch như hắn. Anh còn một năm nữa, rồi thôi! Cái tiếng "RỒI THÔI!" nó thâm sâu lắm phải không? chính nó đã khiến anh thay đổi nhiều... Tương lai hai ba ngõ ngách; Trong đó có một ngõ dẫn đến cái chết thật là vô nghĩa; Anh không đầu hàng, anh cũng chẳng chiến đấu với những lo toan, nghĩ ngợi, anh chờ mọi việc diễn tiến, sự diễn tiến tất nhiên của cái sống riêng từng cá nhân và của cái sống chung cho xã hội. Lịch sử diễn tiến như vậy, dù cá nhân hay tập thể, chúng cũng chẳng phải là nguyên nhân và cũng chẳng phải là kết quả? phải thế không em ?
Dạo này anh ít lo lắng, nhưng anh làm việc được nhiều, sự làm việc đó đôi lúc anh phải ngạc nhiên với chính mình em ạ !.Lá thư của N. còn nằm trong tủ bên kia, anh sợ không dám đọc lại trong lúc này, khi nào lòng mình không còn gợn một chút sao động, lúc đó anh sẽ đọc và hiểu, bây giờ chắc N. đã bớt giao động hoặc đã có những quyết định của riêng N. Nhưng anh, anh sẽ không cho N. tự quyết định câu chuyện của chúng ta! Thư trước anh đã viết những gì? và N.đã hồi âm với những lời lẽ như thế nào?! có giá trị của một sự quyết định hay không? hay những lời lẽ đó chỉ là những ý tưởng loáng thoáng của một sức dồn nén nào đó, cứ trải nó ra đi nhưng trong thâm tâm đừng gán cho nó một ý nghĩa quyết định, vì thật ra nó không có ý nghĩa đó, đừng tự đặt câu hỏi và nếu có đặt câu hỏi thì đừng có tự trả lời và nếu có trả lời thì đừng ngây thơ mà tin rằng nó có giá trị lâu bền. Tình cảm đây, thời gian đó, hãy im lặng mà nhìn ngắm diễn tiến của nó... Đinh Nghĩa thương yêu!..

Trích thư của một người

Thông Tây ngày 14/9/1972

Đinh Nghĩa Thương yêu,
Anh về đến xóm của mình vào trưa hôm qua, trời có lẽ mới mưa nên xóm lầy lội bẩn thỉu và nước giếng lên chỉ còn cách mặt đất chừng 3m; Nước giếng nhiều nhưng chẳng có ai múc hộ?! căn nhà vắng vẻ hẳn đi, N. đã lên Phước Long dạy học; Còn bạn anh, đứa vào Quân trường Thủ Đức, đứa lên tận Đà Lạt học Võ Bị, có đứa lại vào Hải Quân Nha Trang ... Tất cả đều đã đi xa! thấy mình cô đơn hơn một chút.
Anh đã nhận được quà sinh nhật của N.; Mới vừa uống ly cafe sữa guigoz xong; Lại tìm thấy những thói quen cũ sau mười lăm ngày nghỉ hè. Anh đang ngồi viết tại căn phòng đọc sách cũ, buổi chiều nay anh mới cho "tản cư"mấy cái bàn học của học trò; vẫn cái bàn viết phía trong, hai ghế dựa gỗ đặt song song tựa vào bức tường xanh ngay dưới bóng đèn neon, một cái bàn nhỏ giữa hai ghế salon đối diện nhau bên cạnh cửa sổ ngó qua nhà em, chỉ còn thiếu cái tủ sách là anh chưa dọn qua thôi. Anh thấy nao nao, có lẽ vừa bắt gặp cái không khí quen thuộc của căn phòng này đã trở lại; Đầu óc thanh thản, như nghỉ ngơi sau những ưu tư lặt vặt và phiền nhiễu của đời sống, vẫn lối sống quen thuộc, nhưng đầy ắp và hiểu biết hơn! cảm giác bây giờ là thế. Anh viết thư cho em là viết những gì đang loáng thoáng trong đầu óc mình, không rào đón và cũng chẳng lơ là, anh kể hay viết lại cho N. xem và anh mong sẽ nhận được thư của em cũng có nội dung như vậy; những câu thăm hỏi, những lời trấn an, những đắn đo hơn thiệt của suy nghĩ, anh muốn chúng trở nên vô nghĩa... Dạo này anh thấy mình chăm chỉ hơn,biết bổn phận, nhưng có vẻ lơ là với những việc đến với mình. Hôm qua anh mới viết thư cho Nhuận, còn thư cho Thuần mới được 2 trang đã xé, thư cho Nhuận thì xong vì hắn mới vào quân trường, còn thư cho Thuần chưa xong vì nó đã đi cả năm nay, tính tình, cảm nghĩ của bạn bè tụi anh đã phơi bày hoàn toàn, lập đi lập lại sẽ phí giấy! Anh chờ tụi nó nghỉ phép về! chờ thật là chờ, chỉ để nhìn nhau xem có gì khác lạ hay tò mò xem cái giây phút gặp gỡ mà mình mong sẽ như thế nào?! Chờ đợi mà không nôn nao, lặng thật là lặng...
Em đừng chờ thư của anh nha! Anh nói mấy lần như vậy rồi nhỉ ?! Tiếng máy bay ù ù, tiếng súng nổ từ xa vang vọng về! và bên cạnh tiếng muỗi vo ve, trước mặt là những cái ghế trống trải từng cặp hay song đôi, bên ngoài là khoảng tối, không gian mù mịt một màu đen của đêm khuya thanh vắng. Trời đã quá khuya rồi đó em!

Thương yêu em...
T.D.H