Thứ Năm, 9 tháng 7, 2009

Trích thư của một người

Thông Tây ngày 14/9/1972

Đinh Nghĩa Thương yêu,
Anh về đến xóm của mình vào trưa hôm qua, trời có lẽ mới mưa nên xóm lầy lội bẩn thỉu và nước giếng lên chỉ còn cách mặt đất chừng 3m; Nước giếng nhiều nhưng chẳng có ai múc hộ?! căn nhà vắng vẻ hẳn đi, N. đã lên Phước Long dạy học; Còn bạn anh, đứa vào Quân trường Thủ Đức, đứa lên tận Đà Lạt học Võ Bị, có đứa lại vào Hải Quân Nha Trang ... Tất cả đều đã đi xa! thấy mình cô đơn hơn một chút.
Anh đã nhận được quà sinh nhật của N.; Mới vừa uống ly cafe sữa guigoz xong; Lại tìm thấy những thói quen cũ sau mười lăm ngày nghỉ hè. Anh đang ngồi viết tại căn phòng đọc sách cũ, buổi chiều nay anh mới cho "tản cư"mấy cái bàn học của học trò; vẫn cái bàn viết phía trong, hai ghế dựa gỗ đặt song song tựa vào bức tường xanh ngay dưới bóng đèn neon, một cái bàn nhỏ giữa hai ghế salon đối diện nhau bên cạnh cửa sổ ngó qua nhà em, chỉ còn thiếu cái tủ sách là anh chưa dọn qua thôi. Anh thấy nao nao, có lẽ vừa bắt gặp cái không khí quen thuộc của căn phòng này đã trở lại; Đầu óc thanh thản, như nghỉ ngơi sau những ưu tư lặt vặt và phiền nhiễu của đời sống, vẫn lối sống quen thuộc, nhưng đầy ắp và hiểu biết hơn! cảm giác bây giờ là thế. Anh viết thư cho em là viết những gì đang loáng thoáng trong đầu óc mình, không rào đón và cũng chẳng lơ là, anh kể hay viết lại cho N. xem và anh mong sẽ nhận được thư của em cũng có nội dung như vậy; những câu thăm hỏi, những lời trấn an, những đắn đo hơn thiệt của suy nghĩ, anh muốn chúng trở nên vô nghĩa... Dạo này anh thấy mình chăm chỉ hơn,biết bổn phận, nhưng có vẻ lơ là với những việc đến với mình. Hôm qua anh mới viết thư cho Nhuận, còn thư cho Thuần mới được 2 trang đã xé, thư cho Nhuận thì xong vì hắn mới vào quân trường, còn thư cho Thuần chưa xong vì nó đã đi cả năm nay, tính tình, cảm nghĩ của bạn bè tụi anh đã phơi bày hoàn toàn, lập đi lập lại sẽ phí giấy! Anh chờ tụi nó nghỉ phép về! chờ thật là chờ, chỉ để nhìn nhau xem có gì khác lạ hay tò mò xem cái giây phút gặp gỡ mà mình mong sẽ như thế nào?! Chờ đợi mà không nôn nao, lặng thật là lặng...
Em đừng chờ thư của anh nha! Anh nói mấy lần như vậy rồi nhỉ ?! Tiếng máy bay ù ù, tiếng súng nổ từ xa vang vọng về! và bên cạnh tiếng muỗi vo ve, trước mặt là những cái ghế trống trải từng cặp hay song đôi, bên ngoài là khoảng tối, không gian mù mịt một màu đen của đêm khuya thanh vắng. Trời đã quá khuya rồi đó em!

Thương yêu em...
T.D.H

1 nhận xét:

Nặc danh nói...

test comment nào